Ước gì thời gian có thể quay trở lại ...
When life is not pink...
Con người ấy đi đâu mất rồi nhỉ?
Đâu rồi cái con người cứ tự tin đó
Cứ thích làm gì thì làm đó
Đã bỏ đi đâu mất
Có thể tự do làm bất cứ điều gì mình muốn làm
Tự do, liều lĩnh, phiêu du, tự tại, mà chẳng hề nghĩ đến cách người ta nhìn mình thế nào
Biến đâu mất rồi cái bản lĩnh
Cái dũng cảm mà người bạn ấy từng nói
Tôi đã bỏ quên bạn ở đâu?
Bạn bị lạc đâu đó sao?
Đâu rồi cái người hay cười vui đó
Mà cái bản mặt cáu gắt đó ở lại
Mất đâu rồi những cái nụ cười tự nhiên
Bỏ lại những điệu cười giả dối
Đâu rồi cái lạc quan
Bỏ lại những phiền muộn, lo lắng
Chỉ biết tính điều lợi
Không biết trân quý những thứ cần trân trọng
Sao con người ta càng lớn lại càng phức tạp, khó lường đến vậy
Ước gì thời gian có thể quay lại